|
|
| |
 |
|
|
PHÁ NGÃ
Mạng sống trong hơi thở,
Trong nhịp đập quả tim.
Thế nào là mạng sống ?
Sự vay mượn liên tục
MỘNG
Gá thân mộng,
Dạo cảnh mộng.
Mộng tan rồi,
Cười vở mộng.
Ghi lời mộng,
Nhắn khách mộng
Biết được mộng,
Tỉnh cơn mộng.
|
|
|
TỰ THUẬT
Một thoáng quên mình đã khổ tâm,
Huống chi nhiều kiếp mãi thăng trầm,
Đoạn đường xuôi ngược dày tân khổ,
Vượt khỏi mê đồ ấy cũng châm.
Tuy nhiên dù khó tự lòng thôi,
Một tâm đã quyết tiến cho rồi
Không thường từng khắc đâu cho hẹn,
Bộng nổi không dừng giữa biển
trôi.
Vân cẩu trôi trôi chẳng tựa lâu,
Thoáng nhanh dòng nước vụt qua cầu,
Lao lung mấy độ câu tan hợp,
Vất vả đoài phen cuộc bể dâu.
Trời đêm trong vắng mộng đôi
câu,
Lãng khách mê tân nếu hồi đầu,
Lo gì trăng sáng đâu từng thiếu,
Non nước ngàn xưa một tâm thâu
Thiên Nhai Cuồng Nhân |
|
|
TỰ TẠI
Tự tại không vướng mắc,
Thong dong dường mây trôi.
Không gì chẳng là đạo,
Vui tươi an nhiên thôi.
GIÓ
Gió sớm đong đưa trúc
Lam chiều đượm cành đào
Lang thang quanh lối nhỏ
Thẩn thờ nhìn trăng sao |
|
|
|
|
TỰ TỈNH
Lãng khách lần vào cõi đổi thay,
Lầu sò chợ bể gợn u hoài,
Trăm năm ngẫm lấy câu tan hợp,
Tròn giấc Nam Kha đã mệt nhoài.
Rõ khéo xuôi nên chuyện hôm nay,
Thương hải tang điền rộn đổi thay,
Chà chà thân thế mồi danh lợi,
ối ối lợi danh cợt trêu ai.
Thì ra sự thế là đại mộng ,
Huyễn chất này rồi cũng thành không,
Tô sinh dệt giấc mơ hoá mộng,
Chung dỉnh nồi kê nấu chửa xong.
Bước nhẹ lưng trời vui giải thoát,
Lâng lâng nghe gió thoảng hương quê,
Quẳng hết bao tình lý ràng buộc,
Thong dong từng nhịp bước quay về.
|
|
 |
|